tong giam doc cap tren out
(Mức lương: Thỏa thuận) . Việc làm Trợ Lý Tổng Giám Đốc. - Sắp xếp lịch trình làm việc, lịch họp, chuẩn bị chuyến công tác cho Tổng giám đốc.- Điều phối, hỗ trợ công tác tổ chức như soạn thư mời, sắp xếp nhâ #13677814383
tong giam doc . cong ty co phan ong hoa xa hoi chu nghia wet nam . khoang san binh dinh doc lap - ttr do - hanh phtic . binh dinh, ngay 03 thang 6 nam 2020 . so giao dich-chi:c tp.110 chi minh . thong tin tren ong thong tin din tir c1ja n chi:tng khoan nba nijac va sgdck tphcm tông giam doc 'c ngt hÅn kho g bÌnhÐ giay xÁc nhÅn tham du
Ông Nguyễn Đức Chi được điều động giữ chức Tổng giám đốc Kho bạc Nhà nước. Nguồn: ANTĐ. Sáng 28/9, Kho bạc Nhà nước đã tổ chức công bố quyết định tiếp nhận, bổ nhiệm Tổng giám đốc Kho bạc Nhà nước. Theo đó, tại Quyết định số 1456/QĐ-BTC của Bộ Tài chính về
Có 100+ việc làm Tổng giám đốc/ Giám đốc Khách sạn, nhà hàng được đăng tuyển ngày hôm nay từ các nhà tuyển dụng hàng đầu. Tìm việc và ứng tuyển ngay!
Truyện Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out 7.5/10 39.8K Tác giả: An Nhiễm Nhiễm Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị Nguồn: Trạng thái: Full Nội Dung Truyện:Lần đầu tiên gặp mặt, cô say rượu ầm ĩ, la hét người có tiền đều không phải là thứ gì tốt cả!
Site De Rencontre Femme Black En France. Ông trời dường như có vẻ thích trêu đùa con người, muốn cho người người đôi lúc phải điêu đứng, lo lắng. Dường như ông tơ bà nguyệt cũng rất hứng thú trong việc đùa giỡn với duyên phận của con người. Anh và cô đã rơi vào trò đùa của tạo hóa, để rồi cuối cùng cũng không thể thoát ra. Truyện kể về anh chàng Tổng giám đốc Đường Húc Nghêu đẹp trai, anh tuấn, gia thế tốt, tương lai ngời sáng và cô nàng Hạ Hải Dụ đáng yêu dụ hoặc. Cuộc tình của hai người bắt đầu thực ngẫu nhiên, như một sự tình cờ đến bất ngờ và cũng không ai để ý, vô tình họ đã bước vào cuộc đời nhau từ lúc ấy. Lần đầu tiên gặp mặt, cô say rượu ầm ĩ, la hét người có tiền đều không phải là thứ gì tốt cả! Kết quả cô sai lầm rồi, cái giá phải trả là bị anh ta cướp đi nụ hôn đầu, hơn nữa còn là hôn lưỡi a a a! Lần thứ hai gặp mặt, cô bị buộc thất nghiệp, mắng to ông chủ cũng là đại sắc lang, nguyền rủa tổng giám đốc khắp thiên hạ đều không “dậy” được. Cô sai thật rồi, hậu quả cuối cùng là anh ta trực tiếp kéo vào khách sạn a a a! Oan gia ngõ hẹp, lần thứ ba gặp lại, cô là tiểu thư kí mới đến, mà anh ta lại là tổng giám đốc, cấp trên của cô! Cô rưng rưng đầu hàng “Tôi sai rồi!” Anh ta cười nham hiểm “Đã muộn!” Đọc truyện ngôn tình này hẳn bạn sẽ không thể không bật cười trước những tình huống oái ăm giữa hai nhân vật chính, đôi lúc không thể không nhận ra, tình yêu của họ thực đã nhen nhóm từ trong chính tính cách mỗi người. Dưới ngòi bút của tác giả An Nhiễm Nhiễm dường như câu chuyện đã lôi cuốn và hấp dẫn hơn, lại có chút gì đó hài hước đáng yêu. Để thấy rõ được điều này mời bạn đón đọc truyện Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Điên Cuồng Độc Chiếm Hiểu Phượng Linh Nhi Khúc tình Mèo WĩWĩ Tình Nhân Tuổi 18 Cơ Thuỷ Linh Ta Thật Chỉ Là Muốn Tìm Chết Lạp Mỗ Chứng Kiến Thần Thám Tưởng Du Nguyên Tương Tư Như Mai Cung Ninh
Chín giờ rưỡi tối, máy bay từ La Mã đến thành phố T đúng giờ hạ cánh, sau một chuyến dài đi đường xa, các hành khách ai cũng mỏi mệt, riêng có một người ngoại Húc Nghiêu gương mặt rạng rỡ đi ra từ của máy bay, thân hình thon dài, mặc áo sơ mi trắng quần jean đơn giản, hai cúc áo phía trên được nới lỏng, ống tay áo được lộn ra xắn hai lần tới khuỷu tay, cả người tản ra tư thái nhàn nhã, thong sau anh ta, nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp thay anh kéo chiếc vali, khóe mắt mỉm cười, ở trên phi cơ trò chuyện với anh rất vui, tâm đã sớm rung động, “Đường thiếu gia, tối nay … ”“Cưng yêu, thật xin lỗi, anh bây giờ đã có hẹn rồi “. Người đàn ông xoa bóp cổ tay than nhẹ, khóe mắt đuôi lông mày nhìn không ra chút nào tiếc nuối, mắt phượng đào hoa làm cho người ta say mê, khóe môi cong nhẹ, mang theo vẻ mặt đùa giỡn quen thuộc, tiện tay lấy ra trong túi chiếc thẻ vàng, “Đây, dùng cái này đi mua mỹ phẩm dưỡng da, đặc biệt là kem dưỡng tay, hành lý của anh nặng như vậy, tay của em khẳng định cũng đau, nhớ thật tốt bảo dưỡng, nếu không anh sẽ đau lòng, nhé ?!”“Cảm ơn Đường thiếu gia!”“Thật ngoan!” người đàn ông cưng chiều tựa như than thở, lông mi dài rung động, tà khí Liễm Diễm, rất dễ dàng làm cho phụ nữ say mê, nhưng khi cô ta còn chưa kịp phản ứng gì, anh ta đã kéo va li đi, cũng không quay đầu lại, vô tình làm cho người khác tim đập nhanh.“Thiệu Hành, mình đã về, lát nữa gặp ” Lấy xuống tai nghe Bluetooth, Đường Húc Nghiêu điều khiển chiếc Lamborghini phóng nhanh đi, biểu tượng con trâu màu vàng kim ương bướng khí phách hào phố T vê đêm, bởi vì Đường thiếu trở về, lại muốn náo nhiệt lên. …Hạ Hải Dụ sống đến 20 tuổi vẫn là lần đầu tiên tới quán bar, một thân nhẹ nhàng thoải mái không tính là xinh đẹp, nhưng lại hấp dẫn ánh mắt của cánh đàn ông xung uống đã có chút say, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, mái tóc quăn dài rơi xuống theo gò má, rủ tới quầy thủy tinh xanh biển, một ít bao quanh sợi tóc, giống như sóng biển, xinh đẹp ẩn chứa sự bướng bỉnh.“Nấc …” Không biết mình đã sớm trở thành tiêu điểm không nhã nhặn đánh cái nấc, vừa bi phẫn uống rượu,, vừa tự lẩm bẩm, "Thành tích không bằng tôi, luận văn không bằng tôi, làm việc cũng không bằng tôi, tại sao đề cử cho cô ta tốt nghiệp, tại sao cướp đi vị trí của tôi, tại sao cô ta được vào công ty lớn mà tôi chỉ được vào công ty con, chẳng lẽ vì cô ta có một ông bố nhiều tiền sao, hừ, có tiền giỏi lắm chắc!”Hạ Hải Dụ đang đắm chìm trong bi thương cùng bất bình của chính mình, không phát hiện không khí xung quanh có biến hóa, khách vốn ở trong quán bar đều tấp nập đi ra, chỉ sót lại một mình ly đã thấy đáy, Hà Hải Dụ vẫn chư trút hết được bực bội, hướng về phía người phục vụ quán rượu kêu la, “Cho tôi thêm một ly!”“Này … ngại quá, tiểu thư, quán vừa mới được đặt bao hết rồi, nếu cô còn chưa được tận hứng, có thể đi nhà khác uống được không ?”"Đặt bao hết?! Xem ra là người có tiền!" Hà Hải Dụ trong lòng khó chịu, hốc mắt bắt đầu đỏ lên, vừa tức vừa giận "Có tiền thì giỏi lắm à?! Có tiền thì có thể giống con cua đi ngang sao?! Chỉ biết dùng tiền khi dễ người, không có tên nào tốt cả, đều đi … “ Chữ "Chết" còn chưa kịp nói ra, miệng của cô liền bị một người bất chợt hôn lên…..
Lần đầu tiên gặp mặt, cô say rượu ầm ĩ, la hét người có tiền đều không phải là thứ gì tốt cả! Kết quả cô sai lầm rồi, cái giá phải trả là bị anh ta cướp đi nụ hôn đầu, hơn nữa còn là hôn lưỡi a a a! Lần thứ hai gặp mặt, cô bị buộc thất nghiệp, mắng to ông chủ cũng là đại sắc lang, nguyền rủa tổng giám đốc khắp thiên hạ đều không “dậy” được. Cô sai thật rồi, hậu quả cuối cùng là anh ta trực tiếp kéo vào khách sạn a a a! Oan gia ngõ hẹp, lần thứ ba gặp lại, cô là tiểu thư kí mới đến, mà anh ta lại là tổng giám đốc, cấp trên của cô! Cô rưng rưng đầu hàng “Tôi sai rồi!” Anh ta cười nham hiểm “Đã muộn!...” *** Chín giờ rưỡi tối, máy bay từ La Mã đến thành phố T đúng giờ hạ cánh, sau một chuyến dài đi đường xa, các hành khách ai cũng mỏi mệt, riêng có một người ngoại lệ. Đường Húc Nghiêu gương mặt rạng rỡ đi ra từ của máy bay, thân hình thon dài, mặc áo sơ mi trắng quần jean đơn giản, hai cúc áo phía trên được nới lỏng, ống tay áo được lộn ra xắn hai lần tới khuỷu tay, cả người tản ra tư thái nhàn nhã, thong dong. Phía sau anh ta, nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp thay anh kéo chiếc vali, khóe mắt mỉm cười, ở trên phi cơ trò chuyện với anh rất vui, tâm đã sớm rung động, “Đường thiếu gia, tối nay … ” “Cưng yêu, thật xin lỗi, anh bây giờ đã có hẹn rồi “. Người đàn ông xoa bóp cổ tay than nhẹ, khóe mắt đuôi lông mày nhìn không ra chút nào tiếc nuối, mắt phượng đào hoa làm cho người ta say mê, khóe môi cong nhẹ, mang theo vẻ mặt đùa giỡn quen thuộc, tiện tay lấy ra trong túi chiếc thẻ vàng, “Đây, dùng cái này đi mua mỹ phẩm dưỡng da, đặc biệt là kem dưỡng tay, hành lý của anh nặng như vậy, tay của em khẳng định cũng đau, nhớ thật tốt bảo dưỡng, nếu không anh sẽ đau lòng, nhé ?!” “Cảm ơn Đường thiếu gia!” “Thật ngoan!” người đàn ông cưng chiều tựa như than thở, lông mi dài rung động, tà khí Liễm Diễm, rất dễ dàng làm cho phụ nữ say mê, nhưng khi cô ta còn chưa kịp phản ứng gì, anh ta đã kéo va li đi, cũng không quay đầu lại, vô tình làm cho người khác tim đập nhanh. “Thiệu Hành, mình đã về, lát nữa gặp ” Lấy xuống tai nghe Bluetooth, Đường Húc Nghiêu điều khiển chiếc Lamborghini phóng nhanh đi, biểu tượng con trâu màu vàng kim ương bướng khí phách hào hùng. Thành phố T vê đêm, bởi vì Đường thiếu trở về, lại muốn náo nhiệt lên. … Hạ Hải Dụ sống đến 20 tuổi vẫn là lần đầu tiên tới quán bar, một thân nhẹ nhàng thoải mái không tính là xinh đẹp, nhưng lại hấp dẫn ánh mắt của cánh đàn ông xung quanh. Cô uống đã có chút say, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, mái tóc quăn dài rơi xuống theo gò má, rủ tới quầy thủy tinh xanh biển, một ít bao quanh sợi tóc, giống như sóng biển, xinh đẹp ẩn chứa sự bướng bỉnh. “Nấc …” Không biết mình đã sớm trở thành tiêu điểm không nhã nhặn đánh cái nấc, vừa bi phẫn uống rượu,, vừa tự lẩm bẩm, "Thành tích không bằng tôi, luận văn không bằng tôi, làm việc cũng không bằng tôi, tại sao đề cử cho cô ta tốt nghiệp, tại sao cướp đi vị trí của tôi, tại sao cô ta được vào công ty lớn mà tôi chỉ được vào công ty con, chẳng lẽ vì cô ta có một ông bố nhiều tiền sao, hừ, có tiền giỏi lắm chắc!” Hạ Hải Dụ đang đắm chìm trong bi thương cùng bất bình của chính mình, không phát hiện không khí xung quanh có biến hóa, khách vốn ở trong quán bar đều tấp nập đi ra, chỉ sót lại một mình cô. Cái ly đã thấy đáy, Hà Hải Dụ vẫn chư trút hết được bực bội, hướng về phía người phục vụ quán rượu kêu la, “Cho tôi thêm một ly!” “Này … ngại quá, tiểu thư, quán vừa mới được đặt bao hết rồi, nếu cô còn chưa được tận hứng, có thể đi nhà khác uống được không ?” "Đặt bao hết?! Xem ra là người có tiền!" Hà Hải Dụ trong lòng khó chịu, hốc mắt bắt đầu đỏ lên, vừa tức vừa giận "Có tiền thì giỏi lắm à?! Có tiền thì có thể giống con cua đi ngang sao?! Chỉ biết dùng tiền khi dễ người, không có tên nào tốt cả, đều đi … “ Chữ "Chết" còn chưa kịp nói ra, miệng của cô liền bị một người bất chợt hôn lên….. Tham khảo thêm Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh ConTham khảo thêm Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Thám TửTham khảo thêm Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu XấuTham khảo thêm Tổng Tài Máu Lạnh Và Cô Vợ Trên Danh NghĩaTham khảo thêm Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi
Chín giờ rưỡi tối, máy bay từ La Mã đến thành phố T đúng giờ hạ cánh, sau một chuyến dài đi đường xa, các hành khách ai cũng mỏi mệt, riêng có một người ngoại lệ. Đường Húc Nghiêu gương mặt rạng rỡ đi ra từ của máy bay, thân hình thon dài, mặc áo sơ mi trắng quần jean đơn giản, hai cúc áo phía trên được nới lỏng, ống tay áo được lộn ra xắn hai lần tới khuỷu tay, cả người tản ra tư thái nhàn nhã, thong dong. Phía sau anh ta, nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp thay anh kéo chiếc vali, khóe mắt mỉm cười, ở trên phi cơ trò chuyện với anh rất vui, tâm đã sớm rung động, “Đường thiếu gia, tối nay … ” “Cưng yêu, thật xin lỗi, anh bây giờ đã có hẹn rồi “. Người đàn ông xoa bóp cổ tay than nhẹ, khóe mắt đuôi lông mày nhìn không ra chút nào tiếc nuối, mắt phượng đào hoa làm cho người ta say mê, khóe môi cong nhẹ, mang theo vẻ mặt đùa giỡn quen thuộc, tiện tay lấy ra trong túi chiếc thẻ vàng, “Đây, dùng cái này đi mua mỹ phẩm dưỡng da, đặc biệt là kem dưỡng tay, hành lý của anh nặng như vậy, tay của em khẳng định cũng đau, nhớ thật tốt bảo dưỡng, nếu không anh sẽ đau lòng, nhé ?!” “Cảm ơn Đường thiếu gia!” “Thật ngoan!” người đàn ông cưng chiều tựa như than thở, lông mi dài rung động, tà khí Liễm Diễm, rất dễ dàng làm cho phụ nữ say mê, nhưng khi cô ta còn chưa kịp phản ứng gì, anh ta đã kéo va li đi, cũng không quay đầu lại, vô tình làm cho người khác tim đập nhanh. “Thiệu Hành, mình đã về, lát nữa gặp ” Lấy xuống tai nghe Bluetooth, Đường Húc Nghiêu điều khiển chiếc Lamborghini phóng nhanh đi, biểu tượng con trâu màu vàng kim ương bướng khí phách hào hùng. Thành phố T vê đêm, bởi vì Đường thiếu trở về, lại muốn náo nhiệt lên. … Hạ Hải Dụ sống đến 20 tuổi vẫn là lần đầu tiên tới quán bar, một thân nhẹ nhàng thoải mái không tính là xinh đẹp, nhưng lại hấp dẫn ánh mắt của cánh đàn ông xung quanh. Cô uống đã có chút say, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, mái tóc quăn dài rơi xuống theo gò má, rủ tới quầy thủy tinh xanh biển, một ít bao quanh sợi tóc, giống như sóng biển, xinh đẹp ẩn chứa sự bướng bỉnh. “Nấc …” Không biết mình đã sớm trở thành tiêu điểm không nhã nhặn đánh cái nấc, vừa bi phẫn uống rượu,, vừa tự lẩm bẩm, "Thành tích không bằng tôi, luận văn không bằng tôi, làm việc cũng không bằng tôi, tại sao đề cử cho cô ta tốt nghiệp, tại sao cướp đi vị trí của tôi, tại sao cô ta được vào công ty lớn mà tôi chỉ được vào công ty con, chẳng lẽ vì cô ta có một ông bố nhiều tiền sao, hừ, có tiền giỏi lắm chắc!” Hạ Hải Dụ đang đắm chìm trong bi thương cùng bất bình của chính mình, không phát hiện không khí xung quanh có biến hóa, khách vốn ở trong quán bar đều tấp nập đi ra, chỉ sót lại một mình cô. Cái ly đã thấy đáy, Hà Hải Dụ vẫn chư trút hết được bực bội, hướng về phía người phục vụ quán rượu kêu la, “Cho tôi thêm một ly!” “Này … ngại quá, tiểu thư, quán vừa mới được đặt bao hết rồi, nếu cô còn chưa được tận hứng, có thể đi nhà khác uống được không ?” "Đặt bao hết?! Xem ra là người có tiền!" Hà Hải Dụ trong lòng khó chịu, hốc mắt bắt đầu đỏ lên, vừa tức vừa giận "Có tiền thì giỏi lắm à?! Có tiền thì có thể giống con cua đi ngang sao?! Chỉ biết dùng tiền khi dễ người, không có tên nào tốt cả, đều đi … “ Chữ "Chết" còn chưa kịp nói ra, miệng của cô liền bị một người bất chợt hôn lên…..
"Hải Dụ. . . . . . Anh có chuyện muốn nói với em. . . . . ." Tay anh đang nắm chén cà phê khẽ siết chặt, trong lòng bàn tay rỉ ra một mảnh ươn !Có chuyện? !Chuyện gì chứ? !Hạ Hải Dụ có chút nghi ngờ, chần chờ hỏi, "Có. . . . . . Chuyện gì a. . . . . ."Trái tim, không khỏi có chút bất thoại trong túi Hạ Hải Dụ chợt đột ngột vang lên, mặc dù là nhỏ nhưng ở trong không gian yên tĩnh này thật rất rõ ngượng ngùng, không cần nhìn, cũng biết là người vàng lấy điện thoại di động ra, phát hiện là tin nhắn —— Hải Dụ, anh đến bệnh viện thăm Hải Tinh, em ấy thích trái cây nào?Hạ Hải Dụ hơi ngẩn ra, thật không ngờ, cô còn tưởng rằng anh lại ghen cái gì, mà nói gì đó, thật không nghĩ đến anh là hỏi cái chóng lấy lại tinh thần nhắn tin trả lời hai chữ —— quả tim chợt dâng lên cảm động, lại xen lẫn một chút chua chua ngọt ngọt, vốn là đã hẹn trước, bọn họ hôm nay cùng đi xem Hải Tinh, nhưng bởi vì Thần Dật đột nhiên hẹn gặp, không nghĩ tới Đường Húc Nghiêu sẽ đi thật đã bắt đầu đem người nhà của cô chăm sóc như người nhà của mình.". . . . . ." Một lúc lâu, Hạ Hải Dụ mới trở lại thực tại, ngước mắt nhìn Thần Dật khẽ thở dài, làm bộ như cái gì cũng không biết, giả vờ trêu đùa, "Hải Dụ, tin nhắn của ai mà phải nghiêm túc như vậy a!"". . . . . ." Khẽ đỏ mặt."Người trong lòng? !" Thần Dật giọng nói nhẹ a!Là người trong lòng của cô!Cũng là người thích cô!Mặc dù người này thường làm cô giận dỗi, thường trêu đùa cô, thường khi dễ cô, nhưng là anh thật tâm đối với cô, cô cũng rất thích cảm giác ở bên cạnh anh, mặc dù có đôi khi vẫn không có cảm giác an toàn, cảm thấy hạnh phúc quá mộng ảo, nhưng là, thích chính là thích!Trong lòng hiểu rất kiên định, nhưng là, lời như vậy có thể đối với Thần Dật nói sao? !Nói đi!Nói rõ ràng rất tốt!Mặc dù. . . . . . Sẽ có chút lúng lên môi, mỉm cười, "Ừ, là người trong lòng!"Nghe đáp án rõ ràng, Thần Dật hoàn toàn không bất ngờ nhưng mà vẫn khó tránh khỏi mất mác, cố nén rung động trong lòng, chân thành mà nói, "Chúc bọn em hạnh phúc!"Giữa bọn họ giống như tất cả lời đều đã nói, nhưng rõ ràng bọn họ cũng không nói gì, chỉ là hiểu rõ tâm tình đối phương."Cám ơn anh, Thần Dật!" Hạ Hải Dụ cảm kích rất may mắn, không phải sao? !Đồng thời, cô cũng hi vọng ai cũng có thể may mắn như vậy, có được hạnh phúc như cô."Đúng rồi, Thần Dật, anh định nói chuyện gì với em?""À. . . . . . Anh cũng quên mất rồi !" Thần Dật trên mặt mỉm cười ấm áp, làm cho người ta không phát hiện được một tia khác chừng nửa giờ, hai người kết thúc cuộc nói chuyện ngắn ngủi, sóng vai rời khỏi quán cà biết thế nào, vốn là bầu trời đang thoáng đãng trở nên âm u, hạt mưa chỉ chốc lát sau liền rơi xuống, Thần Dật ngước mắt nhìn một chút bầu trời, đáy lòng dâng lên lo lắng."Hải Dụ, em phải đi chỗ nào, anh đưa em đi!"". . . . . ." Hạ Hải Dụ có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn là thành thực mà nói, "Em muốn đến bệnh viện thăm Hải Tinh."Thần Dật gật đầu một cái, "Đi thôi."Bên ngoài quán cà phê có bán ô, anh chọn một chiếc ô xanh đen, chậm rãi che cho cô."Cám ơn." Hạ Hải Dụ chui vào dưới ô, trong lòng ấm áp. Một động tác thật nhỏ nhìn như hành động bình thường cũng có thể thể hiện ra nội tâm một người. Thần Dật chính là người như vậy, luôn dịu dàng, tạo cho người khác cảm giác ấm ápDù bọn họ hiện tại, chỉ là bạn lẽ là bởi vì trời mưa nên khó bắt xe, bọn họ liền đi bộ một đoạn đường, nước mưa làm ướt một bên đầu vai chút lạnh, nhưng là anh còn phải duy trì khoảng cách với cô, cẩn thận từng li từng tí không đụng phải sợ. . . . . . Sợ khi cảm thấy nhiệt độ ấm áp từ cô sẽ quyến luyến không thôi."Trời, Thần Dật, bên kia của anh vẫn bị mưa ướt kìa !" Hạ Hải Dụ chợt phát hiện tình huống của anh, vội vàng đấy chiếc ô sang bên đãng, chạm được tay của anh, thật mát!"Thần Dật. . . . . . Anh rất lạnh a. . . . . .""Không có." Anh lắc đầu, vẻ mặt tự chiếc tắc xi chậm rãi dừng sát ở trước mặt bọn họ, "Lên xe đi, Hải Dụ.""Vâng." Hạ Hải Dụ mơ hồ cảm thấy là lạ ở chỗ nào đó nhưng nhất thời cái gì cũng nghĩ không ra là kỳ quái, từ lúc cô nhận được điện thoại của Thần Dật thì đã có loại cảm giác này, hiện tại cảm giác này càng mãnh là, cô xem bộ dáng của anh, cũng hình như không có gì không cô quá nhạy cảm sao? !Còn là, thật sự lạ ở chỗ nào? !Ta -xi chậm rãi mở cửa, bọn họ ngồi ở ghế sau trò chuyện, tất cả, đều rất bình Hạ Hải Dụ nhớ lại một lần kia ở ta xi nghe được tin anh từ hôn, rốt cuộc không nhịn được hỏi ra miệng, "Thần Dật. . . . . Anh cùng Phùng tiểu thư. . . . . . Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. . . . . .""Thật ra thì không có gì phức tạp, ban đầu công ty hai nhà bởi vì hợp tác tiếp xúc nhiều chút, truyền thông liền bắt đầu lăng xê. . . . . . Hiện tại những thứ kia cũng kết thúc."Xe đỗ trước cửa bệnh viện, Thần Dật xuống xe trước, mở cửa, che dù, đưa cô đến cửa bệnh viện."Hải Dụ, hẹn gặp lại." Thật ra thì anh cũng rất muốn lên thăm Hải Tinh, thật sự rất lâu chưa từng thấy qua đứa trẻ kia rồi, nhưng là anh không thể đi lên, anh biết còn có một người cũng ở đây, hơn nữa, anh hiện tại không muốn bước vào bệnh viện nửa bước."Hẹn gặp lại."Một cuộc gặp gỡ hoa lệ lẳng lặng kết nhau trong quá khứ, sinh trưởng tại hai thế giới khác nhau, cuối cùng vẫn là anh hướng đông, em hướng đó, chỉ là thoáng có thể trờ lại quá khứ có phải không nên gặp nhau?.Thần Dật xoay người đi trong mưa, trái tim nhói đau . . . . .
tong giam doc cap tren out